Bài viết này là một bức tâm thư của một người mẹ tuyệt vời gửi cho con gái. Đó là chị Duyên mẹ của bạn Thảo Minh - Kiwi 7 tuổi. Một cô bé rất xuất sắc trong nhảy dây. Đi lên từ con số âm. Kể lại những trải nghiệm và cảm xúc mà hai mẹ con đã cùng vượt qua trong quá trình học tập nhảy dây từ ngày đầu đến ngày thứ 220 (thời điểm mẹ của Thảo Minh viết những dòng này). Hai mẹ con vẫn tiếp tục và sẽ không dừng lại.
Bài viết cũng là tâm sự từ trong lòng của một người mẹ cùng đồng hành dạy con học nhảy dây cùng thầy Đỗ Mạnh Tráng. Các bậc phụ huynh khi nghe những lời này, tin rằng sẽ hiểu về nhảy dây hơn. Hiểu về hành trình rèn luyện nhảy dây một cách đúng đắn, khoa học không phải là một hành trình dễ dàng. Với đầy tiếng cười, nước mắt và mọi trạng thái cảm xúc.
Qua đó chúng ta sẽ thấy khâm phục các bạn nhỏ như Thảo Minh. Những người mẹ như chị Duyên, một người mẹ có 3 con nhỏ, không sống cùng ông bà nội. Hàng ngày vẫn phải làm việc mưu sinh ở thủ đô thật vất vả và bận rộn. Những người đã tập luyện hàng ngày, liên tục trong nhiều tháng trời. Với sự quyết tâm, hào hứng và tình yêu dành cho nhau. Trải qua bao nhiêu vất vả, bất kể mệt mỏi, ốm đau. Bất kể lý do, trở ngại. Thật đáng khâm phục biết bao những người mẹ và con gái tuyệt vời như vậy.
Xin mời các bạn cùng nghe tâm sự của chị Duyên. Qua phần thu âm và phần văn bản. Hai nội dung này y hệt nhau. Dành cho những bạn thích đọc và thích nghe.
Viết cho hành trình chinh phục nhảy dây của Kiwi
Mẹ sẽ mãi không quên ngày 18/12/2024.
Đó là ngày mẹ nghĩ tới nhảy dây khi tình cờ xem một video nhảy dây của một bạn nhỏ. Mẹ đã chụp hình video lại vào điện thoại, để bản thân mình không bị quên luôn ý định sẽ giới thiệu nhảy dây cho con.
Lúc đó mẹ đang nghỉ sinh ở nhà, và mẹ thấy mình rất hay quên. Mẹ tin là mẹ sẽ quên thật nên mẹ đã làm đủ cách. Cứ lâu chợt nghĩ tới là mẹ lại lẩm nhẩm tối nay con đi học về phải hỏi con mới đc.
Thật vui và ngạc nhiên khi mẹ hỏi:
“Con có muốn học nhảy dây không?”
Thì con bảo:
“Con có”.
Lạ ghê! Vì cũng hiếm khi con trả lời luôn một câu ”Có” như vậy.
Thường con sẽ nói:
“ Uhmmm… thôi cũng đc”
Hoặc là:
“Nhảy dây á?”
Đại loại thế
.Mẹ ý thức rằng. Rất có thể sau 72 giờ mẹ sẽ quên thật, hoặc từ bỏ luôn ý định. Nên mẹ cứ lẩm nhẩm:
“Phải nhớ mới đc”.
Trí nhớ của mẹ lúc đó rất kém.
Thế là sáng hôm sau khi đã cho em đi ngủ. Mẹ nhớ ra cái là mẹ liền lên trang web nhayday.com và đặt 1 cái dây nhảy. Nhưng việc đặt hàng hơi rắc rối nên khi mẹ thấy trang web có để lại số điện thoại liên hệ. Mẹ đã gõ luôn vào zalo và nhắn tạm:
“Xin chào, mình muốn đc tư vấn đặt dây nhảy”.
Thế là mẹ rất yên tâm bởi mẹ đã hành động rồi. Kiểu như mình phát tín hiệu đi rồi ý. Yên tâm đi làm việc khác.
Rồi vài tiếng sau đầu dây bên kia trả lời mẹ. Chính là thầy Tráng. May mắn là thầy khá nhiệt tình theo cảm nhận của mẹ lúc đó. Đặc biệt khiến mẹ rất tin tưởng. Bởi sau khi chia sẻ qua về lợi ích của nhảy dây thì thầy nói rằng:
“Hãy hỏi con xem có thích nhảy dây không hoặc có muốn thử học nhảy dây không thì hãy mua dây”.
Câu nói này khiến mẹ rất có cảm tình, vì chủ shop quan tâm tới giá trị của nhảy dây hơn là bán dây.
Vì những cảm nhận tốt đó mẹ đã tin tưởng đi rủ bạn bè, hàng xóm của chúng ta tham gia học nhảy dây. Và ngày 29/12 chúng ta đã có buổi học đầu tiên với thầy và các bạn.
Mẹ cứ nghĩ rằng sau buổi học là chúng ta có thể biết nhảy...
... Mà ôi thôi… Vẫn như trang giấy trắng .
Chuỗi ngày sau đó là cả sự nỗ lực. Kiên trì không mệt mỏi của mẹ con mình con nhỉ?! Ngày nào 2 mẹ con mình cũng tranh thủ nhảy. 5 phút, 10 phút, 20 phút, có hôm con chỉ cầm dây lên và nhảy đúng 3-4 nhịp ở hầm gửi xe. Khi chờ mẹ dắt xe ra để đi thăm dì Linh mới sinh em Cam.
Nhưng chúng ta đã không dừng lại ngày nào. Cũng bởi video gửi cho thầy là thầy lại khen ngợi, động viên và đưa ra chỉ dẫn tiếp theo. Cũng như chúng ta, thầy cũng nỗ lực hết sức để hỗ trợ và truyền đạt. Thầy sẵn sàng quay những video cả tiếng, hơn tiếng, những video ngắn, thu âm, gọi điện, thầy thật tuyệt vời!
Hai mẹ con vẫn ngày ngày tranh thủ lúc con đi học về, lúc ăn cơm xong. Nghỉ ngơi một lúc, lúc tắm xong, chỉ cần mẹ rảnh một chút thôi là sẽ nhảy. Có hôm chỉ còn 5-10 phút nữa là tới giờ em Sunny ngủ cũng đủ để nhảy dây rồi hihi.
Tất cả những góp ý của thầy hai mẹ con tập chung sửa luôn. Sửa một ngày không đc thì một tuần, hai tuần, một tháng… Nhưng… Càng học càng khó, càng phát hiện ra nhảy dây là bộ môn khó hàng đầu. Nó không phải là trò chơi dân gian như ngày nào trong tuổi thơ mẹ nữa rồi.
Kiwi của mẹ là cô bé vui vẻ, hoạt bát, bắng nhắng, bộ não của con có khả năng vận hành quan tâm nhiều việc, sự vật, suy tư về nhiều việc, nhiều điều cùng một lúc. Nó vừa là ưu điểm nhưng cũng là nhược điểm khi học tập. Con cần rất nhiều thời gian để chinh phục từng vấn đề trong nhảy dây.
Càng nhảy thì lỗi bắt đầu xuất hiện. Hết lỗi này tới lỗi khác. Sửa được lỗi này, mai mốt gặp lỗi khác. Hoặc mắc lại lỗi đã từng mất nhiều thời gian sửa… Con sửa gần như tất cả mọi thứ. Dưới sự hướng dẫn của thầy con đã sửa từ dáng đứng, vì con hay đứng ưỡn bụng. Biết bao buổi đứng trước cửa kính để sửa lệch tay, sửa vòng dây lệch, sửa ngón cái, sửa tư thế cầm dây, chỉnh dây, cắt dây, thả lỏng vai, tay, hông, cổ chân, đầu, sửa bật nhảy dây có nhịp đệm sang không có nhịp đệm, sửa bật chân quá cao, sửa cả ánh mắt.
Có những lỗi hai mẹ con đã sửa không dưới 2 lần. Sửa đi lại sửa lại, có những tuần, nhiều ngày chúng ta chỉ tập không dây. Cứ nhảy lên nhảy xuống mỗi ngày ha ha. Có những lúc mẹ cũng nản, nhưng con chưa ngày nào nói rằng:
“Con không tập nữa đâu!”.
Thầy cũng chưa khi nào nói:
“Không dạy Kiwi nữa đâu!”.
Vậy lý do gì để dừng lại?!
Thế là chúng cứ mỗi ngày lại cố gắng thêm một ngày nữa. Những chủ đề khó, mỗi tối trước khi đi ngủ mẹ lại cùng con thảo luận lại. Cùng nhắc lại kĩ thuật đúng sẽ diễn ra theo tiến trình ra sao? Cứ như vậy mẹ tin con mang theo vào cả trong giấc ngủ.
Mẹ tranh thủ nghe và xem hết những chia sẻ, những bài giảng của thầy. Những bài giảng hơn 1 tiếng mẹ đều sẵn sàng nghe và xem không chỉ 1 lần. Mẹ tranh thủ nghe khi đi trên đường đi làm, tranh thủ nghe lúc nghỉ trưa.
Để rồi thành quả là:
- Sau 32 ngày: thì con đã nhảy được 30 nhịp liên tục. Thành quả không có gì cao siêu nhưng là sự nỗ lực của mẹ con mình con nhỉ?! Mẹ tự hào về con!
- Ngày thứ 55: Con hiểu cảm giác quay dây bằng cổ tay, trời ơi, sung sướng hò reo luôn!
- Ngày thứ 114: Con đã nhảy được kỹ thuật 2 chân chụm hoàn hảo. Được thầy tặng món quà là chiếc dây nhảy phát sáng con rất thích.
- Chúng ta đã nhảy lên reo hò. Cả thầy, cả mẹ, cả con, khi con nhảy được kỹ thuật hai chân chụm hoàn hảo con có nhớ không?
- Ngày 127: Con nhảy bài nhạc đếm của thầy, 16 lần 8 nhịp, hết bài. Vượt qua sự mắc dây, xử lý cực nhanh, không thèm để tâm chuyện mắc dây. Mẹ thấy con đã thực sự trưởng thành. Thầy Tráng nói con xử lý tốt! Còn không tốn một nhịp nhạc nào.
- Ngày thứ 139: Con nhảy hoàn thành bài nhảy 3 phút.
- Ngày thứ 143: Con nhảy bài đếm 3 phút và đưa thêm kỹ thuật xoay eo vào rất đáng yêu.
- Ngày thứ 152: Con được thầy làm video khen về khả năng cảm nhạc tốt khi con lần đầu nghe và nhảy bài mỹ nhân công sở.
- Ngày thứ 181: Con có tiến bộ trong nhảy 2 chân luân phiên.
- Ngày thứ 184: Con ứng dụng kĩ thuật 2 chân luân phiên vào nhảy theo nhạc.
- Ngày thứ 198: Con nhảy và đưa kĩ thuật nhảy chậm vào bài nhạc vô cùng hợp lí và đẹp mắt. Con giỏi lắm Kiwi ạ!
- Ngày thứ 200: Con đưa kĩ thuật đá gót về sau mặc dù chưa được học vào bài. Nhảy biểu diễn rất xuất sắc. …
Kiwi yêu quý của mẹ ơi!
Suốt những năm tháng cách đây hơn 7 tháng mẹ vẫn tự hỏi “Đam mê của Kiwi là gì nhỉ? Niềm yêu thích đặc biệt của con là gì nhỉ?”
Con chưa từng tỏ ra quan tâm sâu sắc và kiên trì ở bộ môn gì. Con đã thử qua vẽ, cờ vua, bơi, đạp xe, đàn piano, patin. Nhưng chưa có môn nào khiến con kiên trì và tỏa sáng như nhảy dây trong mắt mẹ. Cũng có thể mẹ con mình chưa bao giờ gặp được một người dẫn đường tuyệt vời như thầy Tráng.
Mỗi khi con nhảy dây theo nhạc nhìn con rất bay bổng, thoải mái và sáng tạo, nhìn con như chú chim non nhảy nhót ở hành lang theo tiếng nhạc và bước chân luân chuyển liên tục. Cả mẹ và thầy đều hạnh phúc theo. Chúng ta đã say sưa ngắm nhìn và chờ mong từng bài biểu diễn của con đó.
Nhờ có con gái mà mẹ cũng yêu nhảy dây rất nhiều. Mẹ bảo con hãy là huấn luyện viên hướng dẫn mẹ nhé. Và mẹ vẫn đang chăm chỉ luyện tập theo cô giáo của mẹ mỗi ngày. Cộng với kiến thức mẹ tích luỹ đc do thầy dạy.
- Chúng ta nói về nhảy dây mỗi ngày.
- Nghe nhạc đếm hàng ngày.
- Đọc những nhận xét của thầy hàng ngày.
- Nhảy dây là cuộc sống cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Thầy dạy con và mẹ không chỉ nhảy dây mà cả “cuộc sống”. Quá nhiều sự yêu thương, cổ vũ mà thầy đã trao. Có những khoảnh khắc gặp được người chỉ dẫn, định hướng sẽ thay đổi cả cuộc đời. Và sau này con sẽ hiểu chúng ta đã may mắn biết nhường nào!
Vậy đó!
Chú chim nhỏ Kiwi của mẹ đã kiên trì và tìm được đôi cánh cho chính mình. Mẹ tin là như vậy! Đôi cánh ấy là nhảy dây. Nhìn con hạnh phúc khi nhảy dây, nhảy dây trong hạnh phúc, là điều mẹ không mong gì hơn. Mẹ tự hào về con, mẹ yêu con.
Mẹ Duyên






